Ngọn nến thứ hai vừa lắc lư vừa kể lể: "Ta là Niềm tin. Thế nhưng trong
thế giới này hình như ta trở nên kẻ thừa thải, một món xa xỉ. Biết bao
kẻ sống chạy theo thời không cần tới niềm tin". Nói rồi ngọn nến từ từ
tắt, tỏa ra một làn khói trắng luyến tiếc". "Ta là Tình yêu - ngọn nến
thứ ba nói - Nhưng ta không còn đủ sức để tỏa sáng nữa. Người ta gạt ta
ra một bên và không thèm hiểu giá trị của ta. Cứ nhìn thế giới mà xem,
không thiếu kẻ quênluôn cả tình yêu đối với những người ruột thịt nhất
của mình". Dứt lời phẫn nộ, ngọn lửa vụt tắt.
Căn phòng trở nên
tối tăm. Chỉ còn một ngọn nến nằm tận góc xa vẵn tiếp tục phát ra ánh
sáng, nhấp nháy như ngôi sao độc nhất giữa bầu trời đêm âm u. Bất chợt
một cô bé bước vào phòng. Thấy ba ngọn nến bị tắt, cô bé thốt lên: "Tại
sao các bạn không cháy nữa? Cuộc sống này luôn cần các bạn. Hòa bình.
Niềm tin. Tình yêu phải luôn tỏa sáng tới cùng kia mà!". Cây nến thứ
tưnãy giờ vẫn lặng lẽ cháy trong góc phòng lên tiếng đáp lời cô gái:
"Đừng lo. Tôi là Hy vọng. Nếu tôi còn cháy, dù ngọn lửa rất mỏng manh,
chúng ta vẫn có thể thắp sáng lại Hòa bình, Niềm tin và Tình yêu".
Mắt cô bé sáng lên. Cô bé dùng cây nến thứ tư - Hy vọng - thắp sáng trở lại các cây nến khác.